Lemd Duc on Tumblr

Sep 02

khuongkhukho:

Thằng đàn ông cũng giống như sản phẩm có 3 lớp (phần). Đẹp trai là lớp ngoài cùng - phần giá trị gia tăng. Tính tình, quan điểm lối sống, ý chí là lớp thứ hai - phần thực. Còn phần lõi - nó thực sự là thằng đàn ông.
Cho nên khi chọn 1 sản phẩm nào đó thì nên chọn cái cốt lõi và thực tế, phần giá trị gia tăng chỉ là chiêu trò kích cầu tiêu dùng thôi =)) Cơ mà trong độ tuổi từ 18 - 25 thì người ta thường vì cái giá trị gia tăng để chọn.

TS. Lê Thẩm Dương
https://www.youtube.com/watch?v=XKD1PsBF0Ro =))

Hết tháng 8/2014.

Lâu rồi chưa viết gì dành riêng cho mình. Thực ra thì nếu là viết ra cho ai đó đọc thì đã là dành cho họ rồi, không còn là riêng mình nữa. Chắc vì thế nên dạo gần đây thấy built-up stress quá dày. Cứ thiếu thiếu stress relievers như là âm nhạc, bạn thân, những câu chuyện cũ, những giá trị cổ điển, một cốc rượu ngon, ly cà phê nhỏ, gió mát, tự do, những quyển truyện tranh hấp dẫn hay là những trận bóng hay. 

May là đã ghi được bàn thắng đầu tiên từ lúc về VN đến giờ. Yay me! :D đọc xong full bộ Slam Dunk rồi. Mở rượu rồi. Nhưng không gì thay thế được những con người thân thân, những nụ cười quen thuộc, với mấy câu nói “ngày xưa anh em mình…” với điếu thuốc hút dở và dăm cốc cà phê. Định gặp đôi ba đứa bạn từ hồi 16 tuổi làm rock show mà hôm vừa rồi bị cho leo cây rất nhục -.-” 10 năm trôi qua cái vèo như giọt mưa đầu thu. 

10 năm là một khoảng thời gian dài. Dù không dài bằng infinity hay forever mà các anh hay hứa sẽ chờ người yêu. 10 năm nay mình đã thay đổi rất nhiều. Hình như không còn gì của ngày xưa nữa. Càng lớn, con người càng bị ép phải level up cao hơn. Lên level thì lại có thêm skills mới để luyện và progress bar thì dài hơn. 

Chọn cách sống đơn giản là 1 skill không phải ai cũng luyện được. Vì không thể tắt được các skill khác nên mới thấy cuộc sống khổ vì phải luyện quá nhiều thứ. Không còn dễ dàng đưa ra quyết định liều mạng như trước nữa. Làm gì cũng phải tính toán trước sau. Khổ đến mức chả hiểu - lên level - lớn lên để làm gì nữa. 

Quay về với câu hỏi cổ điển: chúng ta cố gắng trong cuộc sống để làm gì - câu trả lời là để có quyền lựa chọn. Chúng ta cố gắng, chúng ta làm việc hết sức mình là để có thể chọn giữa việc sống hạnh phúc theo kiểu A hay kiểu B. Nếu làm mãi mà chưa có được lựa chọn mới thì chắc hẳn là nên dừng lại. Bởi vì mục tiêu của cuộc sống là được hạnh phúc. 

Phải không nào? 

Buồn cười ở chỗ là định nghĩa hạnh phúc của mỗi người là khác nhau. Cho nên nếu ai hỏi tôi hạnh phúc là gì chắc tôi sẽ bối rối lắm, chẳng trả lời được. Phải tự tìm lấy hạnh phúc của mình thôi. 

10 năm đã trôi qua kể từ ngày mình tự làm lấy show Fighting Skools 2004 - battle of the bands đầu tiên của rock Việt Nam. Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều. Hạnh phúc của mình chuyển từ con số 300 người đứng ngồi kín cả cái phòng tập nhảy ở Lương Định Của nay đã thành 1700 người đọc blog này. Vẫn là đem lại giá trị tinh thần cho các thanh niên suýt lạc lối VN, and in the process, brings peace to my mind, too. 

Sep 01

[video]

[video]